Nghĩa của từ giá trị

“Giá trị” là một từ xưa nay vẫn được dùng nhiều trong cuộc sống, nhưng gần đây giới học thuật vay mượn rồi bổ sung vào nội hàm của từ này một số điều khó hiểu làm mọi người bối rối khi tiếp cận với tri thức của giới học thuật. Thiết nghĩ, một lần ta nên làm rõ nghĩa từ này để các vấn đề của giới học thuật trở nên dễ hiểu hơn.
Đọc tiếp…

Kỳ nhân dị sĩ là gì?

Các giá trị học thuật trên đời chia làm hai loại: chính tông và phi chính tông. Chính tông là những người được học hành bài bản trong trường lớp, có giáo trình và được thày cô chỉ dạy bài bản, học xong được cấp bằng và được xã hội công nhận. Phi chính tông là những người tự học, tự nghiên cứu nên có thể họ tạo ra những giá trị học thuật rất lạ.
Đọc tiếp…

Những nấc thang dân trí của Việt Nam

Lý tưởng và lý lẽ là hai phạm trù riêng biệt, nhưng ở Việt Nam rất nhiều người cứ đánh đồng chúng làm một, lồng chúng vào nhau. Thậm chí trong một vài trường hợp, nhà cầm quyền quyền dùng lý tưởng để chèn ép lý lẽ. Một đất nước văn minh cần lý tưởng để đoàn kết, nhưng cần lý lẽ để vận hành. Dân trí cao là người dân được học hành và hiểu được lý lẽ.
Đọc tiếp…

Loài người đã văn minh được chưa?

Sau thế chiến II, chủ nghĩa phát xít bị tiêu diệt; sau chiến tranh lạnh, Liên Xô tan rã, những tưởng loài người đã đến được hồi văn minh, nơi mà không còn chuyện “con người đè nén con người” một cách toàn diện, nhưng không – tàn dư của chế độ cũ vẫn còn, thậm chí cả chế độ phong kiến.
Đọc tiếp…

Đã hết thời cạnh tranh bằng giá

Bill Gates thừa nhận, một câu hỏi của Warren Buffett với ông đã giúp cho tập đoàn phần mềm Microsoft trở thành gã khổng lồ của nền kinh tế thế giới. Câu hỏi đó là: thế mạnh cạnh tranh của các anh là gì? Bill Gates thừa nhận là đã về nghĩ rất nhiều sau câu hỏi đó. Theo tôi, bản chất của câu hỏi này là: các anh đóng góp được gì cho xã hội: tài năng hay sự cần cù, công sức hay chất xám?
Đọc tiếp…

Xe máy là gì?

Xe máy là gì? Thật ngớ ngẩn khi hỏi như vậy trong một đất nước có vài chục triệu chiếc xe máy, cùng với người viết đã sử dụng “xe máy” để đi làm mười mấy năm nay. Nhưng cách người Việt Nam gọi tên loại phương tiện này khá thú vị, đáng để bàn và một lần nên được làm cho rõ nghĩa.
Đọc tiếp…

Những người hiểu chuyện

Chừng nào đất còn chưa được nắm quyền bởi những người “hiểu chuyện”, chừng đó xã hội sẽ còn nhiều những chuyện vô lý, khôi hài, thậm chí là nhố nhăng. Việt Nam gần đây, nhất là sau đại hội 12, đã có nhiều tín hiệu cho thấy những người “hiểu lí lẽ và ít hợm hĩnh” đã nắm chính quyền, nên các vấn đề xã hội đã được cải thiện, dù phía trước còn nhiều khó khăn.
Đọc tiếp…

Vỉa hè là của ai?

Vỉa hè tất nhiên là của người dân, nhưng là do các hộ mặt đường “đại diện quản lý và khai thác”. Hễ cứ xe phường đi qua thì các hộ lại “thụt” vào, rồi khi xe phường đi khuất  các hộ lại lấn ra. Các hộ chiếm hết vỉa hè của người đi bộ, khiến họ phải đi xuống lòng đường, tiềm ẩn nhiều nguy cơ về tai nạn giao thông.

Đọc tiếp…

Tôi muốn về bản

Văn hóa phương Đông nói chung và Việt Nam nói riêng không khuyến khích, thậm chí còn ngăn trở việc người ta nói ra mong muốn của mình. Nói ra đã khó, tất nhiên thực hiện còn khó hơn. Từ khi còn nhỏ, mọi người đã quen dần với điều đó, nên khi lớn lên nhiều người không biết mình muốn gì, thực sự cần gì, có biết cũng không nói ra, nói ra rồi cũng chần chừ khi thực hiện.
Đọc tiếp…

Ngày tết suy nghĩ về học thuật

Tết là những ngày của rủng rỉnh và thảnh thơi, mà tâm tính của con người là, hễ cứ thảnh thơi là người ta hay nghĩ đến những chuyện xa xôi, những điều triết lý. Cho nên tết là người ta hoài cổ, mặc áo dài, đội khăn xếp, đi đền chùa, đến những nơi rêu phong cổ kính, tìm lại những giá trị trường tồn. Đó chính là văn hóa.
Đọc tiếp…

Ngày tết bàn chuyện khôn dại

Người xưa nói: “Người khôn nói chuyện nửa chừng, để cho người dại nửa mừng nửa lo”. Xã hội có nhiều loại người: người khôn, người thường, người dại… Những người khôn, hiểu đời, hiểu chuyện áp dụng khéo câu này thì không sao, còn những kẻ dại cứ đòi áp dụng bừa bãi, thì chỉ lòi ra cái đuôi dốt nát của mình.
Đọc tiếp…

Trí não đàn ông đôi lúc chẳng nằm trên đầu

Tôi 31 tuổi, đã có gia đình và một cô con gái gần 5 tuổi. Nhưng những bạn bằng tuổi tôi chưa có gia đình ko hề ít. Có cô thì đủng đỉnh, kệ muốn ra sao thì ra. Có cô lại sốt ruột lắm, chừng vài ba tuần mà ko hẹn hò ai là trông người khô héo, sầu não và không ngừng kêu ca.
Đọc tiếp…

Sống thật – Sống ảo

Trên đời này có hai loại người, người thích chụp ảnh và người không thích chụp ảnh. Những người thích chụp ảnh thường hay chia sẻ những ảnh mình ưng ý lên mạng xã hội. Người không thích chụp ảnh thì không bao giờ, chụp còn không muốn nói gì se (share).
Đọc tiếp…