Có nên bỏ Tết ta, chỉ ăn Tết tây?

Gần đây có nhiều người đưa ra ý kiến rằng, Việt Nam nên bỏ “ăn” tết Ta (tết Âm Lịch) mà chỉ nên “ăn” tết Tây (tết Dương Lịch) cho phù hợp với thời đại mới, lại tiết kiệm tránh lãng phí cho dân dân và nhà nước. Quan điểm này phần lớn xuất phát từ những người “Đông học, Tây học”, vì họ được mở rộng tầm mắt nên muốn học các nước văn minh để nước ta phát triển nhanh.
Đọc tiếp…

Mỗi chúng ta là một “vị” của cuộc sống

Cuộc sống là một bữa tiệc rộng lớn và bất tận, mỗi chúng ta là một “vị” trên đó. Không ai giống ai nên không ai thay thế được ai. Củ nghệ khi còn dính đất có thể khó phân biệt với củ gừng, nhưng khi rửa sạch và chế biến, nó có vị riêng biệt, gừng không thể thay thế được.
Đọc tiếp…

Thằng Mỹ hắn “văn võ song toàn”

Có người nói: “Những gì tốt nhất và tồi nhất cộng lại chính là New York”. Câu này Lưu Á Châu dẫn lại trong “bài phát biểu gây chấn động Trung Quốc”tại quân khu Côn Minh, ngày 10 tháng 5 năm 2010, chứ không phải ông nói câu trên như nhiều người vẫn tưởng.
Đọc tiếp…

Xâu chuỗi kiến thức thành hệ thống

Người Việt Nam có điểm yếu là không chịu xâu chuỗi kiến thức của mình thành hệ thống. Kiến thức lõm bõm, xôi đỗ thì khi đâu, gặp “dị nhân” nào đó “làm màu” ở chỗ nào mình không biết là hoang mang, lo lắng dẫn đến mất tự tin, từ đó không thể hiện được năng lực của mình.
Đọc nguyên văn bài viết

Những người viết nghị luận xã hội

Lâu rồi trên các trang báo điện tử có lượng đọc lớn của Việt Nam không thấy những bài báo có chất lượng học thuật cao, đáng suy ngẫm. Có lẽ là do kiểm duyệt nên báo chí Việt Nam bây giờ phần lớn khai thác các chủ đề tầm phào, chứ ít thấy có những bài báo mang hơi hướng nghị luận xã hội, với những nhận định và bình luận sắc sảo.
Đọc tiếp…

Quyền được không biết

Chuyện về một thanh niên đi thi “Ai là triệu phú” không biết canh cua hay nấu với rau đay, hay một học sinh tiểu học chỉ vào bắp ngô ở trên cây ngô rồi hỏi “Thày ơi, hoa gì mà đẹp thế?” cho ta thấy, mỗi chúng ta – nhất là trẻ nhỏ – có quyền được không biết.
Đọc tiếp…

Xác định rõ giá trị thương hiệu khi khởi nghiệp

Ở Việt Nam, có những thương hiệu cậy chất lượng sản phẩm tốt mà coi nhẹ thái độ phục vụ khách hàng, đó là các quán “bún mắng phở chửi” ở Hà Nội. Có những thương hiệu thì cả chất lượng sản phẩm và thái độ phục vụ đều kém, nhưng nhờ sự độc quyền nhà nước ban cho mà khách hàng không làm được gì, vì họ không sự lựa chọn khác. Đó là các tập đoàn quốc gia về điện, nước, xăng dầu…
Đọc tiếp…

Xác định rõ giá trị bản thân khi vào đời

Các bạn trẻ cần xác định rõ giá trị của mình khi vào đời, dù là đi làm thuê hay khởi nghiệp. Khi đi làm thuê, cần xác định xem mình có thể “làm được gì” cho ông chủ (giám đốc). Nếu khởi nghiệp thì phải xác định xem mình có thể “mang lại lợi ích gì” cho khách hàng, và xã hội… Ai lơ mơ thì đi đường nào cũng hỏng, rồi thất bại mà không biết tại sao.
Đọc tiếp…

Trí thức và việc buôn bán

Lãnh đạo cách mạng chuyên chính vô sản trước đây ghét ở Việt Nam việc buôn bán, vì chế độ cộng sản cấm việc buôn bán. Tuy nhiên, phong trào vượt qua được những khó khăn lúc mới thành lập lại là nhờ một gia đình thương nhân. Chế độ cộng sản nói chung, với nền tảng là công nhân và nông dân còn coi thường việc buôn bán hơn trí thức. Hai tầng lớp đáy xã hội cộng sản này từ xưa cũng không ưa nhau.
Đọc tiếp…

Việc đọc của những người viết

Đọc và viết hẳn nhiên là hai việc khác nhau. Đối với người viết, đọc là quá trình “nạp”, viết là quá trình”xả”. Người viết trút bầu tâm sự khi có tâm tư, động lòng hay bất chợt nảy ra một ý tưởng nào đó, muốn chia sẻ với mọi người nên bắt đầu viết. Như vậy, hai việc đọc và viết của người viết là một quá trình nhân quả.
Đọc tiếp…

Nguồn gốc của hành động bắt tay

Việc bắt tay đã tồn tại dưới hình thức này hay hình thức khác trong hàng ngàn năm qua, nhưng nguồn gốc của cử chỉ này vẫn chưa được xác định cụ thể. Theo một giả thuyết phổ biến, cử chỉ này được bắt đầu như là một cách để truyền đạt những ý định hòa bình.
Đọc tiếp…

Hà Thành thanh lịch nay đâu?

“Vì lợi ích 10 năm, trồng cây. Vì lợi ích 100 năm, trồng người”. Chúng ta hãy xem sau một thời gian ngắn, chính sách “trồng người” này đã tàn phá nền văn hóa của người Hà Nội – “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài. Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An.” – như thế nào.
Đọc tiếp…

Trung thành với chuyên môn

Những cán bộ công chức, viên chức Việt Nam từ lâu đã bị các yếu tố bên ngoài tác động làm họ không còn trung thành với chuyên môn. Thực tế này diễn ra ở hầu hết các ngành nghề, trong mọi mặt của hình thái xã hội. Hai yếu tố tác động mạnh nhất là “chính trị hóa” và “thương mại hóa”.
Đọc tiếp…