Mưa lạnh

Mưa bụi làm trời đất lạnh thêm
Trà ấm ngọt môi, khô hóa mềm
Đông đã quá già, xuân sắp đến
Hỏi người còn nhớ hay là quên?

Khoảng trống

Phú Quang đi rồi, Phú Quang ơi
Ai sẽ viết về mùa thu Hà Nội
Bởi mọi người bây giờ đều rất vội
Chẳng ai chịu kể chuyện của mình
Đọc tiếp

Riêng Tư: Này hồng nhan

Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.

Cúc vàng

Hoa cúc cúng rằm vẫn còn đây
Sắc hoa vàng ươm tỏa góc này
Kiều diễm động lòng trang nam tử
Tròn trịa, căng tràn, đẹp ngất ngây!

Đêm vắng

Đêm đông thả hồn nơi vườn vắng
Trầm tư, đăm chiêu giữa hàng cây
Cốc rượu cay nồng bỗng hóa ngọt
Thi nhân phiêu bồng… tại nơi đây.

Đông vắng

Xóm vắng xao động bởi tiếng rao
Gió thổi hàng cây, lá rì rào
Nắng ngợp đầu đông trời khô ráo
Đàn cá đủng đỉnh lượn dưới ao
Đọc tiếp…

Cà phê

Một cốc cà phê với chút đường
Trời ơi, cái hương vị mến thương
Hôm nào không có là không sướng
Người lại ngây ngô như ẩm ương!

Chính thu

Hôm nay mới đúng là mùa thu
Nắng sớm nhẹ lên cự sương mù
Xua tan khí lạnh đang lưu trú
Để hồn nhân sĩ được phiêu du.

Luận tang bồng

Chiều hôm tỉnh giấc thấy mưa bay
Cuộc sống vẫn trôi, ngày qua ngày
Còn ta, chẳng hiểu người hay máy
Thản nhiên cô độc nhiều năm nay
Đọc tiếp…

Nắng – Mưa

Nắng
Cà phê đắng
Không gian lặng
Ngõ vắng
Đọc tiếp…

Nắng thu

Nắng lên cho anh giặt màn
Nắng lên khô ráo để nàng phơi chăn
Chăn màn còn mãi lăn tăn
Chẳng thôi nghĩ ngợi oằn vằn với nhau
Đọc tiếp…

Thu ngập ngừng

Hôm nay thu lại về
Sau vài ngày lạnh giá
Đông cớ sao vội vã
Kéo cái lạnh sang đây
Đọc tiếp…

Gió mùa đông bắc

Gió giật
từng cơn gào thét
Gió mùa đông bắc chứ có phải bão đâu
Giật rít sao cho ngầu
Đọc tiếp…