Cơn mưa bất chợt

Bỗng dưng trời đổ cơn mưa
Để ta chợt nhớ người xưa chạnh lòng
Người xưa có nhớ mình không
Hay là người đã “thiệp hồng” từ lâu
Đọc tiếp…

Thu ấy

Hà Nội vào thu em nhớ ai
Cây lá vẫn xanh, con đường dài
Con đường hẹn hò nhau ngày ấy
Rồi cùng đi dạo, vai kề vai
Đọc tiếp…

Cuộc sống diệu kỳ

Cuối tuần phố có mưa
Đường hè đều sạch sẽ
Cây cối xanh xanh nhẹ
Bụi mưa cuốn sạch rồi
Đọc tiếp…

Đường đi làm

Con đường xanh ngắt hai hàng cây
Nắng xuyên qua lá, nắng hao gầy
Từng cơn gió nhẹ, hây hây thổi
Đẹp đến nao lòng, ta ngất ngây
Đọc tiếp…

Mưa rồi

Trời đã mưa rồi, ông giáo ơi
Sáng ra còn nắng nóng quá trời
Bây giờ mát rượi, ôi sảng khoái
Ăn rồi duỗi cẳng, ta nghỉ ngơi.

Những con ngõ nhỏ

Họ đi lại trong những con ngõ nhỏ
chen chúc và chật chội
nhếch nhác và lộn xộn
không có quy tắc nào cả
Đọc tiếp…

Toàn mãn?

Sáng nay đã mát giời
Giữ cho mình bận rộn
Dù đời còn bừa bộn
Vẫn một tách cà phê
Đọc tiếp…

Mỏi rồi

Ta phải về thôi, phải về thôi
Kiếp sống bôn ba đã mỏi rồi
Bôn tẩu giang hồ bao ngõ tối
Thề non hẹn biển, chỉ đãi môi
Đọc tiếp…

Vân vân mây mây

Cuối tuần phố đìu hiu
Chỉ còn lại trời biếc
Đám mây trắng lãn việc
Lang thang trôi hững hờ
Đọc tiếp…

Tìm kiếm và chờ đợi

Ẩm thấp, nắng lửa, mát giời
Cuộc đời trôi qua với những ngày đợi mưa, đợi nắng
Giao ban, mục tiêu, tiến độ
Ngày tháng trôi dần trong những kỳ đợi thời, đợi lương
Đọc tiếp…

Mầm cây tình yêu

Mưa gió quần quật
như trả hờn những ngày nắng lửa
Như em trả hờn anh
sau những ngày nóng tính điên cuồng
Đọc tiếp…

Thơ thẩn

Lúc rảnh sao không thử làm thơ
Để tạo cho nhau chút bất ngờ
Thơ thẩn câu từ vui phết đấy
Ai mà chê trách, ta cứ bơ
Đọc tiếp…

Hoàng hôn xa xứ

Kẻ tha hương ở thành phố lạ
Khi hoàng hôn mới thấy nhớ nhà
Mới thấy mình cực kỳ lạc lõng
Bởi vì mình đang ở quá xa.