Nền học thuật phát triển qua sự kế thừa

Những người cao tuổi trong quá trình sống và công tác tích lũy được những kinh nghiệm quý, họ nên viết ra những vốn quý đó của mình để chia sẻ với xã hội, nhất là các thế hệ đi sau.
Đọc tiếp…

Làm thế nào để an yên?

Người phương Đông vẫn đang tranh luận xem Nhập thế hành đạo của Khổng Tử hay Xuất thế vô vi của Lão Tử mới là chân lý đúng đắn.
Đọc tiếp…

Đó chả là hạnh phúc còn gì?

Những năm chiến tranh và bao cấp khó khăn in sâu vào tiềm thức thế hệ trước, cha mẹ và thày cô, dẫn đến cả giáo dục gia đình và nhà trường đều hướng đến học để kiếm công ăn việc làm ổn định, học để vượt khó, để làm giàu… Thể hiện trong việc, mọi người tiên đoán ngành nào đang thịnh trong xã hội để đăng ký cho con em mình.
Đọc tiếp…

Suy nghĩ về những bài hát nhảm nhí của giới trẻ

Những ngày qua dư luận xôn xao rồi thổi bùng lên cuộc tranh luận về những bài hát “nhảm nhí” của giới trẻ. Đó là những bài hát như: “Nobita thầm yêu Xuka” và “Anh yêu em cực”. Có người nói đây là những bài hát ngớ ngẩn, bởi ca từ của chúng vô giá trị. Có người lại nói, cũng hay bởi dù ca từ vô giá trị nhưng giai điệu khá hay, nên vẫn có thể nghe để giải trí cho vui.
Đọc tiếp…

Tại sao bạn cứ viết không công cho Facebook?

Tất cả những điều bạn chia sẻ trên Facebook không chỉ xây dựng thương hiệu cá nhân cho bạn, mà còn có thể giúp bạn kiếm được tiền. Đừng viết miễn phí cho Facebook nữa!
Đọc tiếp…

Tại sao cần cộng đồng học thuật?

Một người dù có công phu đến mấy cũng không thể biết được tất cả. Do đó mà chúng ta cần cộng đồng học thuật. Từ “học thuật” giải nghĩa trực tiếp nhất là thủ thuật học, cách thức học, phương pháp học… Trong cộng đồng học thuật của mỗi một quốc gia thì mỗi người nghiên cứu một đề tài, nhiều người cùng nghiên cứu một đề tài nhưng có phương pháp tiếp cận khác nhau thì cho ra những kết quả khác nhau. Tất cả tập hợp lại tạo ra nền học thuật đa dạng, phong phú.
Đọc tiếp…

Làm người tử tế

Tôi đọc ở nhiều nơi và thấy, rất nhiều người muốn “làm người tử tế”. Khi ý định muốn “làm người tử tế” nảy ra trong đầu, thì tức là trước đó anh chị ấy đã từng “là người không tử tế” rồi, đã bậy rồi.
Đọc tiếp…

Nhà bác học là gì?

Nhà bác học là người học rộng để biết nhiều thứ trên đời. Tri thức nhân loại rất rộng, không ai có thể học hết được. Tùy vào điều kiện về năng lực bản thân và khả năng kinh tế mà một người có thể học được bao nhiêu. Năng lực là những điều kiện về cơ địa của mỗi người, như người có ngũ quan bình thường thì học dễ hơn người khuyết tật. Rồi các năng lực về cơ địa khác như trí tưởng tượng, khả năng ghi nhớ, trí thông minh. Điều kiện kinh tế thì cuộc sống gia đình và bản thân cũng phải không quá khó khăn thì mới có điều kiện về thời gian và tâm trí để tập trung vào học tập.
Đọc tiếp…

Lý thuyết hóa những hiểu biết của mình

Người phương Tây hơn ta ở chỗ, họ lý thuyết hóa những hiểu biết của mình. Để lý thuyết hóa được những hiểu biết của mình thì phải hệ thống hóa được chúng. Hệ thống hóa theo một trình tự nào đó, chứ không thể nói hay viết ra chúng một cách lộn xộn được.
Đọc tiếp…

Nhạc hải ngoại những năm 1990

Không thể phủ nhận những tác động của thể loại nhạc hải ngoại những năm 1990 đối với xã hội Việt Nam. Dù chưa được phát lên bất cứ chương trình chính thống nào, nhưng nhạc hải ngoại giai đoạn này len lỏi vào từng ngõ ngách của đời sống xã hội Việt Nam.
Đọc tiếp…

Phàm nhân mới tham quyền cố vị

Các ông có thể làm cho quốc gia mình hưng thịnh được 20-30 năm, nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì trong lịch sử hàng ngàn năm của dân tộc các ông và thế giới.
Đọc tiếp…

“Cầm – Kỳ – Thi – Họa” xưa và nay

“Cầm – Kỳ – Thi – Họa” là bốn thú chơi của người xưa, những người ở các nước bị ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Quốc. Gọi là thú chơi vì mọi người chỉ chơi được chúng vào những lúc rảnh rỗi. Tất nhiên, trừ những người chuyên nghiệp dùng để mưu sinh. Còn lại hàng ngày, thời gian và tâm trí của mọi người còn phải dành cho chuyện công việc và gia đình. Yêu thích cái gì thì cũng phải mưu sinh trước đã.
Đọc tiếp…

Khiếm khuyết của người khác

Trên đời không có ai hoàn hảo cả. Ai cũng có khiếm khuyết về mặt nào đó, thể chất hoặc tinh thần. Người quân tử để ý nhiều đến khiếm khuyết của mình nên khiêm tốn, cầu thị. Kẻ tiểu nhân để ý nhiều đến khiếm khuyết của người khác nên kiêu căng, tự phụ. Người muốn hạ thấp người khác để nâng mình lên, bằng cách công khai điểm khiếm khuyết của họ, ắt là kẻ tiểu nhân.
Đọc tiếp…