Nhạc hải ngoại những năm 1990

Không thể phủ nhận những tác động của thể loại nhạc hải ngoại những năm 1990 đối với xã hội Việt Nam. Dù chưa được phát lên bất cứ chương trình chính thống nào, nhưng nhạc hải ngoại giai đoạn này len lỏi vào từng ngõ ngách của đời sống xã hội Việt Nam.
Đọc tiếp…

Phàm nhân mới tham quyền cố vị

Các ông có thể làm cho quốc gia mình hưng thịnh được 20-30 năm, nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì trong lịch sử hàng ngàn năm của dân tộc các ông và thế giới.
Đọc tiếp…

“Cầm – Kỳ – Thi – Họa” xưa và nay

“Cầm – Kỳ – Thi – Họa” là bốn thú chơi của người xưa, những người ở các nước bị ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Quốc. Gọi là thú chơi vì mọi người chỉ chơi được chúng vào những lúc rảnh rỗi. Tất nhiên, trừ những người chuyên nghiệp dùng để mưu sinh. Còn lại hàng ngày, thời gian và tâm trí của mọi người còn phải dành cho chuyện công việc và gia đình. Yêu thích cái gì thì cũng phải mưu sinh trước đã.
Đọc tiếp…

Khiếm khuyết của người khác

Trên đời không có ai hoàn hảo cả. Ai cũng có khiếm khuyết về mặt nào đó, thể chất hoặc tinh thần. Người quân tử để ý nhiều đến khiếm khuyết của mình nên khiêm tốn, cầu thị. Kẻ tiểu nhân để ý nhiều đến khiếm khuyết của người khác nên kiêu căng, tự phụ. Người muốn hạ thấp người khác để nâng mình lên, bằng cách công khai điểm khiếm khuyết của họ, ắt là kẻ tiểu nhân.
Đọc tiếp…

Chiều sâu văn hóa cấp cơ sở

Chúng ta đều biết, văn hóa nền tảng của Việt Nam thời phong kiến là văn hóa làng. Ở làng người ta biết hết nhau, biết rõ điểm tốt và xấu của nhau, thậm chí biết rõ công việc hàng ngày của nhau cho nên câu chào nhau ở làng thường xuyên là “Bác đi đâu đấy?” hoặc “Cô ăn cơm chưa?”. Tóm lại, văn hóa làng là nền tảng của văn hóa quốc gia Việt Nam ở thời kỳ phong kiến.
Đọc tiếp…

Vì sao Thomas Edison có nhiều phát minh?

Thomas Edison là một nhà phát minh đại tài, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ấy không bao giờ bị bí ý tưởng. Đã bao giờ bạn tự hỏi khi Edison bí ý tưởng ông sẽ làm gì? Hãy xem phương pháp rất hay của ông dưới đây và biết đâu bạn có thể học được.
Đọc tiếp…

Mải miết

Những con sóng cứ mải miết vỗ bờ
khi người đối diện cứ mải mê, lơ đãng
Ta sống
mỗi người một cuộc đời
Đọc tiếp…

Về chương trình khai mạc Sea Games 31

Chương trình khai mạc Sea Games 31 có quan trọng không? Với nhiều người điều đó không quan trọng lắm, bởi chương trình mang tính hình thức và lễ nghi nhiều hơn, nên rất khó yêu cầu cao về giá trị nghệ thuật. Vậy chương trình khai mạc là để thành phố Hà Nội, miền Bắc hay cả Việt Nam chào đón bạn bè quốc tế?
Đọc tiếp…

Những sai lầm lãng phí tuổi hai mươi

Hai mươi là tuổi đẹp nhất, là mùa xuân của cuộc đời. Rất nhiều người họ có nhiều thứ, nhưng vẫn thèm tuổi hai mươi của bạn. Chưa biết bạn định dùng tuổi hai mươi của mình cho việc gì, có bổ ích và hiệu quả hay không, nhưng trước mắt bạn cần tránh những sai lầm sau:
Đọc tiếp…

Bàn về “thoát Trung”

Phải công nhận là có nhiều người Việt Nam vì xem phim, đọc truyện nhiều về các tác phẩm tứ đại danh tác Trung Hoa, nên thông hiểu lịch sử Trung Quốc hơn lịch sử Việt Nam.
Đọc tiếp…

Sức mạnh của quân sư

Trong hai từ “quân sư” thì từ “quân” là quân đội, có khi là quân vương, còn “sư” là thày. Quân sư là người bày mưu tính kế trong quân đội (mưu sĩ). Đây là một chức vụ hết sức đặc biệt, nên để xứng đáng với nó, người đảm đương phải có tài đến độ kinh bang tế thế. Thời nay, tên gọi quân sư được gọi bằng các tên khác như tham mưu, trợ lý, cố vấn.
Đọc tiếp…

Giới hạn của nhận thức

Đầu thế kỷ XIX, nhằm ca ngợi khả năng vô hạn của nhận thức, nhà khoa học Pháp lừng danh, hầu tước Laplace (1749-1827), được người đương thời xem là có đóng góp khoa học chỉ sau Newton, đã thốt lên nhận định bất hủ như sau: “Tự nhiên như người đàn bà ưa làm đỏm, khi thì phơi bày phần này, khi thì phơi bày phần khác trên cơ thể của mình. Và người chiêm ngưỡng kiên nhẫn đến một lúc nào đó sẽ nhìn thấy tất cả”. Hỏi còn gì ve vuốt trí tuệ loài người hơn?
Đọc tiếp…

Diễn viên hài làm chính trị

Diễn viên ở bất kỳ thể loại nào đều có thể làm chính trị, thậm chí thăng tiến tới chức vụ cao nhất, bởi thực ra về mặt bản chất các chính trị gia họ đều là diễn viên. Tuy nhiên, có những vị chính trị gia làm “diễn viên” rất tồi, đáng lẽ họ nên đi làm vận động viên thể thao thì cuộc đời họ sẽ vui hơn, quan trọng là đất nước sẽ được nắm quyền bởi những người tài giỏi.
Đọc tiếp…