Người lữ hành cô độc

Đôi khi ta thấy cuộc đời mình dang dở
Cũng phải thôi, ta đang ở giữa hành trình
Hành lý lỉnh kỉnh, nhiều thứ linh tinh
Cái trọng lượng, cái không có trọng lượng

Đôi khi ta thấy tâm thế mình ngật ngưỡng
Không mang nổi đám hành lý cồng kềnh
Phải lược bớt, dù tay nải còn mông mênh
Ta không thể ôm đồm được tất cả

Nếu cố gắng, thì ta sẽ gục ngã
Sức lực mình quả thật được bao nhiêu
Đi dò bước, đi nhanh là đi liều
Ta không dám, ta lại càng không muốn

Đồ lỉnh kỉnh nên ta thường đến muộn
Cứ mải mê giữa “thác cuốn” cuộc đời
Việc không tên mà chẳng được nghỉ ngơi
Cái thực tế, cái không hề thực tế

Từ lâu rồi ta vốn vẫn mặc kệ
Chẳng quan tâm những đánh giá cuộc đời
Họ bảo ta làm hay họ bảo ta chơi
Chẳng dao động, cứ đường mình bước tiếp

Có nhiều đêm giật mình, sợ phát khiếp
Ý tưởng nhiều, thực tế được bao nhiêu
Lỡ mắc nghiệp, nên ta đành phải liều
Nghiệp của ta, người lữ hành cô độc!

Hình đại diện của Không hiểuGiới thiệu Thành
Người kể chuyện

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.