Để làm rõ hơn về tiểu thuyết “Mưa đỏ” của nhà văn Chu Lai và bộ phim được chuyển thể cùng tên rồi ra rạp vào 8/2025, người viết xin được trích dẫn một bài viết trên trang Facebook cá nhân của Vinh Nguyen, một cựu chiến binh trực tiếp chiến đấu tại chiến dịch Quảng Trị năm 1972:
Bắt đầu trích dẫn:
Cùng thủ trưởng Long Ngọc và các đồng đội xem phim “Mưa đỏ” về cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ Quảng Trị. Cảm tưởng chung là ít liên quan đến chúng tôi, những chiến sĩ trực tiếp bảo vệ thành cổ. Có thể khung xương là thành cổ, nhưng thịt da là Holywood, với những màn đấm đá như kiểu Lý Liên Kiệt.
Lính ta trong thành ngoài việc dùng AK, còn bắn rất nhiều B40-B41 (một ngày ta tiêu thụ gần một tấn đạn dược, mà chủ yếu là đạn B40-B41); cả ta và địch đều ném nhiều lựu đạn… Cũng như M79 của địch, B40-B41 có đặc điểm là dù bắn không trúng, đạn nổ bên cạnh mục tiêu thì địch cũng chết (vì sức nóng, sức ép và mảnh…).
Ngoài ra, lính ta chủ yếu trú trong hầm chữ A, chứ ít nằm ngoài chiến hào liên tục như vậy, để tránh pháo kích (có ngày địch bắn 30.000 quả pháo vào thành). Thủ trưởng Long Ngọc không đồng tình ở chi tiết: Khi đại tướng Võ Nguyên Giáp gọi điện vào thành mà chỗ Ban chỉ huy không có ai. Thực tế thì bác sỹ quân y Lê An phải cầm máy trả lời. Dưới hầm Dinh Tỉnh trưởng lúc nào cũng có vài cán bộ chỉ huy trực.
Tất nhiên còn nhiều viên sạn nữa nhưng tất cả đều đồng tình là tác phẩm văn học có quyền hư cấu. Hơn nữa tác giả cuốn tiểu thuyết cũng chưa bao giờ chiến đấu ở Quảng Trị. Dù sao cũng rất cảm kích cái tâm và tấm lòng của những người làm phim đối với các chiến sĩ Quảng Trị. Một bộ phim đã lấy nhiều nước mắt của khán giả, như một nén hương cho các liệt sỹ của 81 ngày đêm tử thủ cổ thành.
Hết trích dẫn.
———–
Lưu ý: Có chỉnh sửa. Ai quan tâm có thể đọc bài gốc: Đường dẫn.




Gửi phản hồi